
Winter 2008
Tối cả đêm qua tuyết về, kiểu ở nhà có gió mùa đông bắc, bông tuyết kiểu ướt ko phải bông bông khô nên tầm 4-5 h sáng lại trôi hết. Sáng dậy đã sạch tanh tành tành nên lại cắn răng đi học. Sáng đi lạnh thế này lại quá tội, may mà nhà gần trường ko chắc nghỉ luôn cho lành.
Nhớ hồi đầu tiên nhìn thấy tuyết là 2 năm trước, lúc đầu thì thích thích mang túi ra ngoài bốc vài nắm cho vào tính chuyển về cho Chang cả Zô cả Minh. Ngồi trong nhà nhâm nhi trà cả bánh của Maria ngắm tuyết rơi ngoài trời. Lúc đấy mới mua em Canon 450D, vẫn còn hứng thú chụp choẹt, sáng ngủ dậy chưa kịp đánh răng chạy ngay ra ngoài để chụp trước khi mọi người đi lại in dấu chân lên tuyết. Từ nhà Maria nhìn xuống thung lũng mái nhà nào nhà nấy trắng xóa, cây cũng trắng. Christmas năm ý cũng đc gọi là White Christmas. Tuyết dày đến tầm đầu gối, xong đến khi tuyết bắt đầu tan ra thì khổ thật. Vancouver năm đấy mới có đợt tuyết nhiều thế trong vòng 30 năm trở lại. Sau đợt đấy mình cũng đỡ hớn tuyết đi nhiều. Thú thật là nếu năm nào cũng nhiều như thế này thì chuyển xuống phía LA ở cho rồi. Hồi đầy cũng giúp ngta đẩy xe ra khỏi tuyết, giống ở nhà là đẩy xe ra khỏi bùn. Đi lại cũng khó mà mình hồi đấy còn lặn lội từ nhà Maria sang Richmond để thăm bác Tuyết cả mèo.
Chiều nay trên đường về nhà thấy quái quái, từ lúc lên xe buýt đã thấy quái rồi. Đầu tiên là thằng bus nó đóng cửa luôn khi mình đang cố hỏi để xuống, sau khi đưa người yêu về nhà ra kịp để bắt chuyến đấy khi nó xuôi ngược lại về hướng trạm skytrain, lúc mình lên thì khách cuối cùng xuống, từ bến đấy đến khi ra đến trạm skytrain thì ko có ai lên cả. Thế nghĩa là chỉ có mình mình trên xe. ~.~ Tiếp sau đấy thì lên skytrain, bị một mình một toa thấy sợ sợ, lạnh hết cả gáy. tưởng là hnay gặp ma luôn ý, hoặc kiểu sẽ có biến như là bụt sẽ hiện lên và cho mình vài dăm triệu đô

Hnay cũng mua thêm bộ Men’s Health Kit, sáng mình tập ở trên nhà đến tối thì xuống dưới tập máy. Tập lại mới thấy đã yếu hơn hồi trước nhiều rồi. Cố giữ chụp ảnh lại 15 hàng tháng xem thay đổi đc gì ko.
Còn đây là ảnh chụp đợt tuyết năm 2008, năm trước cả năm nay chả chụp đc cái nào hết
Chat với Nuo sáng nay, một đứa con gái đặc biệt, khác xa những đứa con gái TQ mình biết.

Beijing Doll
Chụp long-exposure sparkle heart shape hôm sinh nhật mình, hôm ý người yêu mua cho một cái bánh chocolate xong làm mình sặc sữa gần chết. :”>
Chiều nào đi với nhau cù cố ôm hôn nhiều bn thì đến tối về vẫn thấy là ko đủ. Vẫn nhớ và vẫn cần nhiều hơn nữa. Nhất là lúc trước khi đi ngủ.

sparkle
