Trong một số lần không biết đi đâu lúc nửa đêm mình đã từng muốn được vào đồn công an ngồi chơi cùng các chú… vu vơ thế thôi.
Nhưng chẳng ngờ, cũng chẳng vu vơ. Một ngày Thứ 7 đẹp trời mình đã có trọn 1 đêm trong đồn, một nơi không gần gũi và ấm cúng như phòng tiếp dân của công an phường, ở đây họ gọi là đội hình sự. Giữa căn phòng là cái tủ sắt đầy ấn tượng, đằng trước cái tủ là bàn làm việc với một cái ghế băng đời 80, trên cái ghế là thằng choai choai đầu chít khăn trắng điểm màu hồng, đỏ loang lổ, bên cạnh là một người đàn ông trung niên tay cầm một mớ giấy tờ có theme của bệnh viện. Phía đối diện – chiến sỹ cảnh sát bỏ điếu thuốc lặng ngắt chỉ tay về phía sau cái tủ, tôi cũng im thin thít đi theo hướng chỉ và ngồi xuống chiếc giường cá nhân có trải chăn chiên, mắt nhìn lên tờ lịch Công an nhân dân 2006 và nhận ra em Quỳnh bạn gái Dũng vạc mặc lễ phục đứng cạnh cái môtô to đùng, mặt đang cười rạng rỡ. Có một người quen (dù là trên lịch) cũng giúp tôi đỡ hoang mang trong cái không khí đặc quánh này. Chiến sỹ công an lại rít một hơi thuốc dài và phả 1 luồng khói thẳng tắp về phía ánh sáng (cảnh này trông giống mẹ tôi mở van nối áp suất lúc hầm xương), đoạn kết của cảnh này chiến sỹ thờ dài một nhát hệt như còi tàu về trong sương sớm, rồi cất tiếng: “nào, bắt đầu”. Vâng thì bắt đầu. Lúc này ngồi ngược sáng nhìn ra mới thấy chiến sỹ to lớn và oai vệ, cảnh phục chỉnh tề, điệu bộ dứt khóat và đầy uy lực. Tôi rút ra 1 điều: “CSHS thay áo còn nhanh hơn người mẫu. mịa lúc nãy nó ngồi uống cafe kề cà với mình mà loáng 1 cái đã thành 1 con người khác”, không chỉ trang phục khác mà cách ăn nói, làm việc cũng khác hoàn toàn khiến tôi quên hẳn đi nó là CHÁU mình, chỉ còn biết ngồi xem chiến sỹ lấy lời khai người bị hại mắt vẫn nhìn em Quỳnh để giữ cho tâm hồn thư thái giữa không khí gấp gáp đang diễn ra.
Hay thật, bây giờ tôi mới hiểu thế nào là biện pháp nghiệp vụ, thế nào là cách đặt câu hỏi, cách khẳng định câu trả lời, cách khai thác thông tin… (cái này mà các thầy trường DHXD mà áp dụng để làm hội đồng Bảo vệ đồ án thì còn nhiều SV chưa ra được trường

). Xung quanh, các chiến sỹ khác chạy qua phòng nọ phòng kia, đi đi về về đến là tấp nập. Thông tin được xác minh rất nhanh chóng và rõ ràng, khiến mình chả liên quan gì cũng biết thằng nhóc chít khăn kia xích mích cầm dao đuổi mấy thằng khác, mấy thằng khác chạy được, đến hôm khác thấy thằng nhóc cầm dao không cầm dao thì nó phang gạch vào đầu cho nên phải chít khăn… Nghe đâu thằng này cũng thành khẩn chứ như đối tượng ma túy, hay những tay anh chị thì cứ phải oánh phủ đầu, nếu chẳng may chứng kiến cảnh đó có khi hãi lắm, mình bị shock cũng nên? Mình biết việc mình ngồi trong phòng có vẻ không hợp lệ lắm nhưng đầu trọc đứng ngoài giữa cơn loạn lạc có khi ăn dao như chơi, chưa kể các chiến sỹ cứ đi qua lại ngó mình một phát làm mình lại càng phải ra vẻ thư thái và lim dim phớt lờ

…
Đấy là 1 ca trực đêm của Chiến sỹ đội CSHS, tất bật cả đêm đề điểu tra đối tượng, xác minh thông tin, gọi, bắt… căng thẳng, nguy hiểm và mệt mỏi. Chuyện còn diễn ra tiếp sau nhưng tôi theo dõi nửa chừng thì bỗng có 1 chiến sỹ già hơn đến giải đi, tôi được dẫn đến 1 phòng trên tầng 3 -phòng này không giường không tủ và ít hơi người. Tôi đạp chân vào nút power tay bấm F2 lia lịa để vào CMOS bắt đầu sửa máy vi tính cho các chiến sỹ trong đầu tưởng tượng ra cảnh chiến sỹ Cháu đang chat chít 2h đêm với bạn gái thì chỉ huy nhảy vào “BUZZ! dưới huyện có vụ giết người, 2 phút nữa tập trung dưới sân, BiBi”